기관 소개 말씀 캠퍼스 이야기 교재 찬양 한국 생활
이야기· CÂU CHUYỆN
🌿
탄 (Đàm Thị Phương Thanh)

한국에 와서 저는 늘 외롭고 두렵고 불안했습니다. 이곳에서 혼자 지내야 한다는 사실이 언제나 걱정이었습니다. 아플 때마다 곁에 가족이 없어 너무 서러웠고, 자주 울었습니다.

저는 원래 걱정이 많은 사람입니다. 그리고 조금 이기적인 사람이기도 했던 것 같습니다. 다른 사람에게 무언가를 나눠 주는 걸 별로 좋아하지 않았고, 새로운 사람들과 어울리거나 친구를 사귀는 것도 즐기지 않았습니다. 그래서 마음을 닫고 혼자 지내는 편이었습니다.

어릴 때부터 TV를 통해 '예수님'이라는 이름은 알고 있었습니다. 개신교를 나쁘게 생각하진 않았지만, 우리 가족은 불교 전통을 따랐기에 하나님께는 별로 관심이 없었습니다. 그저 하나님은 서양 어딘가에 있는 신이라고만 생각했지요. 그런데 재미있게도, 산타클로스의 존재는 믿고 있었습니다. :)

한국에 온 지 얼마 안 되었을 때, 제가 다니던 대학교에서 유학생을 위한 성경 공부 모임이 열렸습니다. 저는 마침 시간이 있었고 아르바이트도 하지 않았던 데다, 친구들도 간다기에 함께 가게 되었습니다. 그저 재미로 참석한 거였어요. 매주 하나님의 말씀을 배웠지만 믿지는 않았고, 믿을 생각도 없었습니다.

그러던 어느 날, 저는 생명을 위협할 만큼 큰 병에 걸렸습니다. 결국 수술을 받아야 했습니다. 롱탄 목사님과 티 전도사님께서 저를 위해 정말 많이 기도해 주셨습니다. 너무 지치고 절망스러웠던 그 순간, 저도 처음으로 하나님께 저를 살려 달라고 기도해 보았습니다.

그리고 감사하게도, 수술을 앞두고 하나님께서 제 마음에 평안을 주셨습니다. 불안하지 않았고, 진정제를 먹지 않아도 잠들 수 있었습니다. 수술은 무사히 끝났고, 수술 부위도 거의 아프지 않았으며 회복도 아주 빨랐습니다. 저는 제 삶 속에서 하나님의 기적을 경험했다고 느꼈고, 그 일을 통해 하나님을 믿게 되었습니다.

하나님을 믿게 된 뒤로는 세상의 여러 일들을 더 이상 두려워하거나 지나치게 걱정하지 않게 되었습니다. 어려운 순간이 찾아와도 하나님이라는 든든한 의지처가 있기 때문입니다. 언제든 기도할 수 있는 친구이자 아버지이신 하나님이 늘 제 곁에 계십니다.

또 하나님께서 제 삶 속에서 행하신 크고 작은 기적들을 여러 번 경험했습니다. 저는 나누는 법을 배우기 시작했습니다. 아직 온전히 기쁜 마음으로 하는 것은 아니지만, 계속 노력하고 있습니다.

그리고 다른 사람을 부정적으로 생각하는 일도 예전보다 훨씬 줄었습니다. 그런 마음이 들 때마다 성령님께서 제 마음을 책망하시는 것을 느끼기 때문입니다. 하나님께서 저를 조금씩 다듬고 변화시키셔서, 더 나은 새사람으로 만들어 가고 계심을 느낍니다.

Từ khi đến Hàn Quốc, tôi luôn cảm thấy cô đơn, sợ hãi và bất an. Việc phải sống một mình nơi đây khiến tôi lúc nào cũng lo lắng. Mỗi khi bị bệnh, không có gia đình bên cạnh, tôi tủi thân vô cùng, thường hay khóc.

Vốn dĩ tôi là người hay lo nghĩ. Và có lẽ tôi cũng từng là một người hơi ích kỷ. Tôi không thích chia sẻ điều gì với người khác, cũng không thích giao tiếp hay kết bạn với những người mới. Vì vậy, tôi thường khép lòng và sống một mình.

Từ nhỏ, qua tivi tôi đã biết đến cái tên "Chúa Giê-su". Tôi không nghĩ xấu về đạo Tin Lành, nhưng vì gia đình tôi theo truyền thống Phật giáo nên tôi không mấy quan tâm đến Đức Chúa Trời. Tôi chỉ nghĩ Chúa là một vị thần nào đó ở phương Tây. Nhưng buồn cười thay, tôi lại tin vào sự tồn tại của ông già Nô-en. :)

Đến Hàn Quốc chưa được bao lâu, tại trường đại học nơi tôi theo học có mở một nhóm học Kinh Thánh dành cho du học sinh. Lúc đó tôi vừa có thời gian, lại không đi làm thêm, và bạn bè cũng tham gia nên tôi đi cùng. Tôi tham gia chỉ vì cho vui. Mỗi tuần tôi đều học Lời Chúa, nhưng không tin, và cũng chẳng có ý định tin.

Rồi một ngày nọ, tôi mắc phải một căn bệnh nặng đến mức đe dọa tính mạng. Cuối cùng tôi phải phẫu thuật. Mục sư Long Thành và truyền đạo Thy đã cầu nguyện cho tôi rất nhiều. Trong giây phút kiệt sức và tuyệt vọng ấy, lần đầu tiên tôi cũng thử cầu nguyện, xin Chúa cứu lấy tôi.

Và tạ ơn Chúa, trước ca phẫu thuật, Ngài đã ban cho lòng tôi sự bình an. Tôi không còn bất an, dù không uống thuốc an thần vẫn ngủ được. Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Vết mổ hầu như không đau, tôi hồi phục rất nhanh. Tôi cảm nhận mình đã trải nghiệm phép lạ của Chúa trong cuộc đời, và qua điều đó, tôi đã tin nhận Ngài.

Sau khi tin Chúa, tôi không còn sợ hãi hay lo lắng thái quá về những chuyện trên đời nữa. Vì dù có lúc khó khăn ập đến, tôi vẫn có Chúa là nơi nương tựa vững vàng. Đức Chúa Trời — người Bạn và người Cha mà tôi có thể cầu nguyện bất cứ lúc nào — luôn ở bên cạnh tôi.

Tôi cũng đã nhiều lần trải nghiệm những phép lạ lớn nhỏ Chúa làm trong đời mình. Tôi bắt đầu học cách sẻ chia. Tuy chưa hoàn toàn làm điều đó với tấm lòng vui mừng, nhưng tôi vẫn đang cố gắng.

Và những suy nghĩ tiêu cực về người khác cũng giảm đi nhiều so với trước. Vì mỗi khi có những ý nghĩ ấy, tôi cảm nhận Đức Thánh Linh quở trách lòng mình. Tôi cảm nhận Chúa đang từng chút một uốn nắn và thay đổi tôi, biến tôi thành một con người mới tốt hơn.

다른 이야기
이야기 목록으로